Thứ Ba, 17 tháng 5, 2016

BÓNG MỜ KỶ NIỆM

Bóng Mờ Kỷ Niệm


BÓNG MỜ KỶ NIỆM
Minh Đỗ

Ngày xưa hỡi / thôi còn đâu nữa / đã qua đi lâu rồi
Thời gian hỡi / như là cơn gió / đã bay xa cuối trời
Kỷ niệm xưa / mờ theo sương khói / như qua cầu nước trôi
Người năm xưa / một thời ta mơ / giờ này quen ai chưa

Ngày hôm qua / tôi cùng người ta / đã đi qua nơi này
Hoàng hôn nắng / xanh trời mây trắng / bóng cây tôi em ngồi
Lời yêu thương / còn nghe như mới / ôi sầu bay khắp nơi
Người xưa ơi / Về đâu xa vắng / Ta ôm đàn hát buồn

ĐK.-
Một thời tay trong tay mơ
Ngày nào trao nhau phong thơ
Một người đêm đêm ta mơ / Ngày ngóng chờ
Lời nào bâng quơ vu vơ
Tình nào ngây thơ ngu ngơ
Ngày xưa ấy nay chỉ còn / Bóng mờ

DẠ KHÚC ĐƯỜNG TRĂNG

Dạ Khúc Đường Trăng



DẠ KHÚC ĐƯỜNG TRĂNG
Minh Đỗ
1.
Ngày xưa em đến Lặng yên như tờ Đời vui bất ngờ
Tình em trao ta Ngọt như tiếng ca Hồng hơn đôi má
Tay nào trong tay Bên đường mưa bay Lòng e ấp say
Mơ ngàn cơn mơ Viết ngàn câu thơ
Lúc buồn vu vơ Lúc vui thẩn thờ

Điệp khúc:

Nay bóng xưa nơi đâu Yên trong đất sâu Khuất xa ngàn sao
Đau nỗi đau bể dâu Dế kêu đêm thâu Em giờ phương nao
Mây vẫn theo gió lên Có ai thấu chăng Giấc mơ đường trăng
Mưa rơi thềm năm cũ Rêu đầy nỗi nhớ Đời rong chơi buồn

2.
Đường trăng năm ấy Ngày nao bên nhau Ngày nay bên sầu
Tình qua như gió Mỏng manh như mây Đời vui có mấy
Hôm nào trong tay Nói cười thơ ngây
Bây giờ chia tay Ngày xưa đâu đây
Mộng đời ai hay Chỉ là mơ bay
Có rồi lại không Mãi vương trong lòng

ĐÂU GIẤC MƠ BAY

Đâu Giấc Mơ Bay



 ĐÂU GIẤC MƠ BAY
Minh Đỗ

Nhớ xưa khi em về 
Sáng trong trăng đêm hè 
Vấn vương đôi câu thề
Ngóng nhau ngày dài thế

Mắt ai tươi môi cười
Muốn trao ta bao lời
Nắng xanh yêu mây trời
Sóng dâng ta đầy vơi

Nhớ thương ai một thời
Bồn chồn khi đón người
Gió trăng theo mộng đời
Giận hờn bên sướng vui

Quán xưa ta hẹn hò
Ngồi gần ai cũng mờ
Quá nhanh đi một giờ
Chập chờn hai đứa mơ

Ngày hôm qua Mơ giấc mơ say 
Ngày hôm nay Đâu giấc mơ bay
Ngày hôm qua Mơ mắt môi ai
Ngày hôm nay Say sắc hương mai

EM CÓ TÊN NỖI BUỒN

Em Có Tên Nỗi Buồn


EM CÓ TÊN NỖI BUỒN

Minh Đỗ

Em có tên nỗi buồn / Đi qua trời xa vắng

Em có tên nỗi sầu / Mộng đời ta vướng sâu

Ta đớn đau một thời / Câu ca nào ngấn lệ

Ta nhớ nhung một thời / Tìm thơ trong giấc mơ

Em có tên nỗi buồn  / Cho ta nghìn lệ đắng

Em có tên nỗi sầu / Yêu nào ta có hay

Giông bão lên ngập trời / Tan theo giòng nước hiền

Mưa gió bay một thời / Buồn này đến bao giờ

Điệp khúc:

Buồn nhưng thôi Rồi cũng qua thôi

Sầu nhưng thôi Ngày ấy xa rồi

Ngồi đây chơi Nhìn nắng buông lơi

Ngồi đây thôi Bóng xưa đầy vơi

Buồn nhưng thôi Ngày ấy xa trôi

Sầu nhưng thôi Người ấy đi rồi

Ngồi đây chơi Nhìn cánh hoa rơi

Ngồi đây mơ Một vết thương đời

TÌNH BUỒN PHAI THEO NẮNG

Tình Buồn Phai Theo Nắng
(Tình Phai Nắng Buồn)


TÌNH PHAI NẮNG BUỒN
Minh Đỗ

Ngày nào bên nhau / ta cùng chung lối về
Một thời yêu dấu / vui buồn ai vỗ về
Mộng đời mây bay / ai đổi thay
Cuộc tình không hay / tay rời tay
Giờ mình hai đứa / tôi đi đường tôi / em đi lối em

Thời gian đi mãi / vết buồn loang nắng dài
Tình như cơn bão / sao người cứ muốn vào
Ngọt ngào lao xao / bao niềm đau
Lời yêu hôm nao / theo bể dâu
Và sau cơn bão / đâu riêng gì em / tôi đây ôm sầu
ĐK.-
Duyên đến duyên đi  vậy thôi / Gió cuốn mây trôi mộng bay
Hồng nào không gai Tình nào không cay / Mà sao ta vẫn say vương theo bóng mộng
Lỡ có con tim thì yêu / Dẫu cũng lắm khi buồn thiu
Đàn tìm câu ca / Người về bên ta / Rồi người đi xa / Hôm qua phai nắng buồn

Thứ Hai, 16 tháng 5, 2016

RIÊNG TA BỀNH BỒNG

Riêng Ta Bềnh Bồng


RIÊNG TA BỀNH BỒNG
Minh Đỗ

1.
Ngày ấy nụ cười
Hình bóng một người
Một thời theo mây gió bay
Nào thoáng hương nồng
Nào vết thương lòng
Tình này tròn như số không
Về chốn quê nhà Vàng nắng la đà
Mộng đời phù du đã qua
Trời cao mênh mông
Biển sâu xanh trong
Đang với riêng ta bềnh bồng
ĐK:
Giòng sông xưa theo sóng bể dâu
Là mơ thôi nào có dài lâu
Loài hoa xưa hương sắc về đâu
Còn chăng đây tơ vương chút niềm tiếc nhớ
Tình như mây Vừa kết là tan
Lời vu vơ phai dấu thời gian
Buồn vui kia Hai chén rượu cay
Còn ta say Giấc chiêm bao này
2.
Tình ấy xa rồi
Mờ cuối chân trời
Mình ta ngồi đây nhớ thôi
Nhìn gió lên khơi
Nhìn nắng chơi vơi
Đường xa thấp thoáng tiếng cười
Về chốn quê nhà Vàng nắng la đà
Mộng đời phù du đã qua
Trời cao mênh mông 
Biển sâu xanh trong
Đang với riêng ta bềnh bồng
ĐK
Giòng sông xưa theo sóng bể dâu
Là mơ thôi nào có dài lâu
Loài hoa xưa hương sắc về đâu
Còn chăng đây tơ vương chút niềm tiếc nhớ
Tình như mây Vừa kết là tan
Lời vu vơ phai dấu thời gian
Buồn vui kia Hai chén rượu cay
Còn ta say Giấc chiêm bao này

TÔI EM NGÀY ẤY

Tôi Em Ngày Ấy

TÔI EM NGÀY ẤY
Minh Đỗ

Người về bỗng đêm đầy nắng
Chập chờn  đắm cơn mộng say
Tình nào đã qua ngày ấy
Sao ta chưa quên mình
Ngày nào nắng trên đồi vắng
Cùng ngồi ngắm mây chiều tới
Đường về ánh trăng mờ lối
Có em và tôi
Giọng cười ai nghe từng tiếng
Tình về ấm cơn mộng say
Một đời vướng dây tình ái
Mưa bay mang theo sầu 
Đường nào chốn xưa nằm đây
Mùa nào gió lên nhiều mây
Một thời ngất ngây nồng cháy
Tôi bên người

Điệp khúc:

Thời gian trôi Mộng cũ cũng qua thôi
Vàng thu rơi Người ấy nay đi rồi
Rượu nào cay Ngọt đắng môi ai
Hồng nào gai  Biết có vắng xa ngày mai

Dòng sông trôi Mộng cũ cũng qua thôi
Thuyền ra khơi Người ấy nay đi rồi
Lời nào phai Còn nhói tim ai
Mật nào đây Còn đọng lắng trong đời.