Riêng Ta Bềnh Bồng
RIÊNG TA BỀNH BỒNG
Minh Đỗ
1.
Ngày ấy nụ cười
Hình bóng một người
Một thời theo mây gió
bay
Nào thoáng hương nồng
Nào vết thương lòng
Tình này tròn như số
không
Về chốn quê nhà Vàng nắng
la đà
Mộng đời phù du đã qua
Trời cao mênh mông
Biển sâu xanh trong
Đang với riêng ta bềnh
bồng
ĐK:
Giòng sông xưa theo
sóng bể dâu
Là mơ thôi nào có dài
lâu
Loài hoa xưa hương sắc
về đâu
Còn chăng đây tơ vương
chút niềm tiếc nhớ
Tình như mây Vừa kết là
tan
Lời vu vơ phai dấu thời
gian
Buồn vui kia Hai chén
rượu cay
Còn ta say Giấc chiêm
bao này
|
2.
Tình ấy xa rồi
Mờ cuối chân trời
Mình ta ngồi đây nhớ
thôi
Nhìn gió lên khơi
Nhìn nắng chơi vơi
Đường xa thấp thoáng tiếng
cười
Về chốn quê nhà Vàng nắng
la đà
Mộng đời phù du đã qua
Trời cao mênh mông
Biển sâu xanh trong
Đang với riêng ta bềnh
bồng
ĐK
Giòng sông xưa theo
sóng bể dâu
Là mơ thôi nào có dài
lâu
Loài hoa xưa hương sắc
về đâu
Còn chăng đây tơ vương
chút niềm tiếc nhớ
Tình như mây Vừa kết là
tan
Lời vu vơ phai dấu thời
gian
Buồn vui kia Hai chén
rượu cay
Còn ta say Giấc chiêm bao này
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét